Tưởng Bân Nghĩa gọi điện xong cho đứa cháu trai lớn, quay sang gọi ngay cho Viên Lệnh Đức, ra vẻ bề trên nói: “Tôi nói với Nhuệ Phong rồi, chắc tầm cuối tuần này. Cậu chờ điện thoại của tôi đi.”
Viên Lệnh Đức mừng rỡ ra mặt, liên tục cảm ơn: “Cảm ơn anh Tưởng, em không nói nhiều nữa, chuyện mà thành thì em nhất định hậu tạ lớn!”
Thực ra, chỉ cần có thể gặp được cậu cả của Vương gia thôi, với gã đã là một quân bài ngửa đủ để tận dụng, nhằm làm dịu tình thế căng như dây đàn trước mắt. Đám người đang muốn điều tra gã mà biết tin này thì kiểu gì cũng phải ngẫm cho kỹ, cân nhắc cho kỹ mối quan hệ giữa gã và Vương Nhuệ Phong.
Mà một khi gã có thể thỏa thuận được với Vương Nhuệ Phong, dùng mấy trăm triệu tiền đầu tư để đổi lấy sự che chở của đối phương... thì nói thế này đi, ở cả vùng Giang Nam này, về cơ bản sẽ chẳng còn ai động được vào gã nữa.




